Thiền là đánh thức NHẬN BIẾT thuần khiết của bạn.
Từ đó bạn tự mình KINH NGHIỆM sự thật.

NEVER BORN, NEVER DIED
ONLY VISITED THIS PLANET EARTH
BETWEEN
11 DECEMBER 1931-19 JANUARY 1990
Công việc của OSHO vẫn tiếp tục và những lời dạy cũng như thiền của ông đang được phổ biến rộng rãi, hoàn thành tầm nhìn của ông.
Nếu bạn tiếp tục yêu thương, tình yêu sẽ đi sâu hơn
và trở thành sự thân mật.
Từ đó mới có vẻ đẹp của sự duyên dáng.
Tình yêu đó sẽ chứa đựng sự tinh tế,
không phải vẻ ngoài nông cạn.
Đó không phải là sự thích thú, mà là thiền,
là cầu nguyện.
Tình yêu đó sẽ giúp bạn biết được chính mình.
"Tôi đang nói về con người đương đại, sinh vật bồn chồn nhất từng phát triển trên trái đất. Nhưng mọi người đều có thể trở nên tĩnh lặng; họ chỉ cần cho phép bản thân vứt bỏ sự điên rồ, sự căng thẳng của mình, sau đó chính họ sẽ đạt tới sự tĩnh lặng.” OSHO
Hướng dẫn
Hãy dành cho bản thân mình một không gian riêng tư, báo cho gia đình biết rằng bạn sẽ cần không gian một mình và không bị cắt ngang.
Hãy cùng nhau thử nghiệm phương pháp thiền này trong vòng 7 ngày, mỗi ngày 120 phút trước hết, vì như thế thì mới có đủ trải nghiệm và tác động của nó đủ sâu với bạn.
Cho phép xấp xỉ 40 phút lúng búng, lắp bắp, tiếp đó là 40 phút chứng kiến và buông bỏ, nhưng bạn có thể tiếp tục cả hai giai đoạn thêm 20 phút nữa nếu bạn muốn.
Thực hành trải nghiệm này theo nhóm thời gian đầu sẽ giúp bạn có đủ động lực, sự kiên trì và hỗ trợ năng lượng mạnh mẽ của nhóm để giúp bạn cam kết hơn với chính mình và đi sâu hơn vào sự tĩnh lặng.
Giai đoạn thứ nhất: Lúng búng/lắp bắp hay trở nên mất trí một cách có ý thức
Bạn có thể chọn đứng hay ngồi, nhắm mắt lại và bắt đầu nói những âm thanh vô nghĩa - lúng búng. Tạo ra bất kì âm thanh nào bạn thích, nhưng đừng nói trong ngôn ngữ, hay đừng dùng lời bạn đã biết. Cho phép bản thân mình được bầy tỏ bất kì nhu cầu nào cần được diễn đạt bên trong bạn. Tống khứ mọi thứ ra, trở thành điên dại hoàn toàn. Thành điên dại một cách có ý thức. Tâm trí suy nghĩ dưới dạng lời nói. Lúng búng giúp bạn phá vớ mẫu hình này của việc nói liên tục. Không thể xoá bỏ ý nghĩ của mình, bạn chỉ có thể tống khứ chúng ra theo kiểu nói lúng búng này.
Mọi thứ đều được phép: hát, kêu, gào, rú, lầm bầm, nói lúng búng. Để thân thể bạn làm bất kì cái gì nó muốn: nhảy nhót, nằm dài, bước, ngồi, đá và vân vân.... Đừng để không gian trống xảy ra. Nếu bạn không thể tìm được âm thanh để lúng búng, nói la la la la, nhưng đừng im lặng.
Nếu bạn thực hiện cách thiền này với những người khác, đừng kể chuyện hay can thiệp vào họ theo bất kì cách nào.
Chỉ ở đấy với điều đang xảy ra với bạn, và không bận tâm về điều người khác làm.
OSHO giải thích lý do vì sao cần GIBBERISH ?
Nói búng búng, lắp bắp là một trong những cách khoa học nhất để làm sạch tâm trí của bạn.
Và OSHO còn thêm rằng: Ở trong tâm trí là thoát ra khỏi chính mình. Thoát khỏi tâm trí là ở trong chính con người bạn.
Chỉ cần đi vào bên trong và nó không cách xa hàng ngàn dặm. Nó chỉ cách xa hàng ngàn suy nghĩ.
Vì vậy, vấn đề chỉ là giảm bớt suy nghĩ và giảm quãng đường đi.
Nếu bạn không có bất kỳ suy nghĩ nào, bạn đang ở trong đó.
Bạn chính là nó.
Bạn không cần phải đi đâu cả; bạn phải đơn giản tiếp tục ném đi ý nghĩ của mình.
Đó là mục đích của việc chúng ta nói lắp bắp trước khi thiền.
Chỉ là một lúc để vứt bỏ mọi thứ, không chút ức chế.
Những sinh vật mà bạn ném ra ngoài đang liên tục ăn đầu bạn, hủy hoại trí thông minh của bạn.
Bắt chúng và ném chúng ra ngoài.
Nói lắp bắp - GIBBERISH là gì?
Cứ nói hết những điều bạn từng muốn nói mà chưa thể nói được vì nền văn minh, giáo dục, văn hóa, xã hội.
Hãy thật nhiệt tình, dường như bạn đang nói, dường như cả cuộc đời bạn đang bị đe dọa.
Bạn đang nói những điều vô nghĩa và không có ai ngoại trừ bạn, nhưng hãy đam mê, hãy đối thoại một cách say mê.
Nói bất cứ điều gì đang chuyển động trong tâm trí bạn, đủ mọi loại rác rưởi - vứt nó đi.
Và nói nó bằng bất kỳ ngôn ngữ nào bạn không biết.
Sử dụng tiếng Trung nếu bạn không biết tiếng Trung.
Sử dụng tiếng Nhật nếu bạn không biết tiếng Nhật.
Đừng sử dụng tiếng Đức nếu bạn biết tiếng Đức.
La hét, cười, khóc, làm ồn… làm cử chỉ….
Âm thanh sẽ tới - hãy thốt ra chúng - và âm thanh này sẽ dẫn đến âm thanh khác.
Chẳng bao lâu nữa bạn sẽ nói được tiếng Trung, tiếng Ý và tiếng Pháp, những ngôn ngữ mà bạn không biết.
Đơn giản chỉ cần cho phép bất cứ điều gì xuất hiện trong tâm trí bạn mà không bận tâm đến tính hợp lý, tính hợp lý, ý nghĩa hay tầm quan trọng của nó.
Lần đầu tiên hãy tận hưởng sự tự do đó - giống như tất cả các loài chim có.Hãy làm nó một cách toàn bộ, với sự nhiệt tình lớn lao….
Hãy chân thật, trung thực….
Bạn phải toàn bộ.
Đừng hành động hoặc làm việc đó một cách tự động như một con robot.
Hãy chân thành… biến nó thành hiện thực….
Vì vậy đừng thiên vị, đừng làn nhàng.
Hãy là một người điên hạng nhất!
Cứ phát điên mà không hề sợ hãi.
Đừng tiết kiệm bất cứ điều gì.
Đừng ngồi đó như một vị Phật; giai đoạn đó đến sau.
Hãy nhớ rằng, bước đầu tiên trong thiền là quên đi toàn bộ thế giới và chỉ bộc lộ tất cả sự điên rồ của bạn bằng những điều rác rưởi, những âm thanh, cử chỉ vô nghĩa….
Khi bạn vứt nó đi bạn sẽ thấy mình trở nên nhẹ nhàng hơn, trở nên sống động hơn.
Nhưng hãy toàn bộ bởi vì một khi bạn được tự do khỏi nó, thế thì có khả năng đi sâu hơn vào im lặng hơn bạn đã từng đi.
Bạn phải đích thực về nó.
Nó không dành cho ai khác, nó dành cho bầu trời.
Và bạn không thể lừa dối bầu trời.
Đó là một trong những buổi thiền ngây ngất nhất từ trước đến nay.
Khi bạn đi sâu vào nó, bạn càng ngày càng ngây ngất với nó.
Nếu thân thể bạn bắt đầu chuyển động, tay bạn bắt đầu chuyển động, các cử chỉ xảy ra và bạn cảm thấy muốn đứng lên hay nhảy lên hay khiêu vũ, hãy cho phép điều đó.
Hãy để toàn bộ cơ thể của bạn và con người nói lên điều đó.
Và ngày càng đi sâu hơn vào nó - bị nó chiếm hữu.
Từ đây sẽ nảy sinh phần thứ hai, một sự im lặng tuyệt vời trong đó bạn phải nhắm mắt lại và đóng băng cơ thể mình, mọi chuyển động của nó, thu thập năng lượng vào trong chính bạn.
Giai đoạn thứ hai: Chứng kiến
Sau khi lúng búng, ngồi tuyệt đối tĩnh lặng, im lặng và thảnh thơi, tụ hội năng lượng bạn vào bên trong, để cho ý nghĩ của bạn trôi xa xa mãi khỏi bạn, cho phép bản thân bạn rơi vào trong im lặng và an bình sâu lắng ở tậm tâm bạn. Bạn có thể ngồi trên sàn hay trên ghế. Đầu và lưng nên giữ thẳng, thân thể thảnh thơi, mắt nhắm và thở tự nhiên.
Nhận biết, hoàn toàn trong khoảnh khắc hiện tại. Trở thành giống như người quan sát trên núi, chứng kiến bất kì cái gì xảy ra. Suy nghĩ của bạn sẽ cố gắng chạy đuổi về tương lai hay quay lui trở về quá khứ. Chỉ quan sát chúng từ một khoảng cách - đừng phán xét chúng, đừng bắt theo chúng. Chỉ ở trong hiện tại, quan sát. Đó là quá trình quan sát mà cũn chính là thiền, điều bạn đang quan sát là không quan trọng. Nhớ lấy đừng trở nên đồng nhất với hay bị lạc mất trong bất kì cái gì tới bởi: ý nghĩ, tình cảm, cảm giác thân thể, phán xét.
Ngồi tĩnh lặng
Chỉ tuyệt đối tĩnh lặng, tập trung toàn bộ năng lượng của bạn vào trong, giống như bạn đang về nhà.
Bây giờ bạn đã sẵn sàng đi vào bên trong bằng tất cả ý thức, bằng tất cả năng lượng sống của mình.
Di chuyển về phía trung tâm của bản thể bạn.
Đó là nơi bạn đã đến và đó là nơi mọi người quay trở lại.“
Càng vào sâu, không khí càng thơm.
Bạn càng đi sâu hơn, đột nhiên hoa bắt đầu mưa rào lên bạn.
Tại điểm sâu sắc nhất bạn là vị phật.
Phật nghĩa đơn giản là chứng kiến, chứng kiến thuần khiết.
Chỉ cần chứng kiến: thân thể có đó, tâm trí có đó, nhưng bạn không có cả hai.“
Bạn là một lực lượng riêng biệt đến từ trung tâm và trung tâm được nối với vĩnh cửu.
Nó không biết sinh, không tử.
Vị phật này là tiềm năng tối thượng của bạn, chính là đỉnh Everest của tâm thức.
Tuyệt vời là sự huy hoàng của khoảnh khắc này.”
Giai đoạn thứ ba: Buông Bỏ và Tái Sinh. (bước này chỉ thực hiện khi thực hành theo nhóm trực tiếp, với phiên bản ngắn có tên là OSHO Gibberish Meditation)
Lúng búng là việc gạt bỏ tâm trí hoạt động, còn buông bỏ là đi vào trong sự siêu việt.
Sau khi chứng kiến, cho phép thân thể bạn đổ xuống sàn mà không phải nỗ lực hay kiểm soát gì cả. Nằm ngửa, tiếp tục chứng kiến, nhận biết rằng bạn không phải là thân thể lẫn tâm trí, rằng bạn là cái gì đó tách khỏi cả hai cái này.
Khi bạn du hành ngày càng sâu hơn vào bên trong, cuối cùng bạn sẽ tới trung tâm của mình.
Tái sinh
Nhớ lấy điều này: lấy lại tuổi thơ hồn nhiên của mình.
Ai cũng khao khát về nó, nhưng chẳng ai làm gì để giành lại nó.
Mọi người đều khao khát về nó!
Người ta cứ nói rằng tuổi thơ là thiên đường và các nhà thơ, cứ viết hoài những bài thơ về cái đẹp của tuổi thơ.
Ai đang ngăn cản bạn vậy?
Lấy lại nó đi!
Tôi cho bạn cơ hội này để lấy lại nó.
Vui đùa.
Điều ấy khó đấy, vì bạn bị lập trình lại quá nhiều.
Bạn mang lớp áo giáp quanh mình - thật khó làm sao để làm lỏng nó ra, làm dãn nó ra.
Bạn không thể nhảy múa, bạn không thể ca hát, bạn không thể nhảy nhót, bạn không thể gào thét và cười phá lên hay mỉm cười.
Mà cho dù bạn có muốn cười, trước hết bạn vẫn muốn phải có cái gì đó để mà cười.
Bạn không thể chỉ đơn thuần cười.
Nhất định phải có nguyên cớ nào đó; chỉ thế thì bạn mới có thể cười được.
Phải có nguyên cớ nào đó; chỉ thế thì bạn mới có thể kêu khóc được.
P/s: Đây là một quá trình phi ngôn ngữ, nội dung chia sẻ bằng lời cần được giảm xuống mức tối thiểu.